Trang chủ Khuyến đọc Đi đọc đi CÔ GÁI TRĂM PHẦN TRĂM

CÔ GÁI TRĂM PHẦN TRĂM


Một buổi sáng tháng tư đẹp trời, trên con phố hẹp thời thượng ở Harajuku của Tokyo, tôi đã bước qua cô gái trăm phần trăm của mình.

Thành thật mà nói, cô ấy không thật sự quá đẹp. Cô không phải là kiểu người sẽ thu hút mọi ánh nhìn của người khác. Quần áo cũng chẳng có gì đặc biệt. Tóc sau gáy vẫn còn rối như vừa thức giấc. Cô không còn trẻ, chắc cũng gần ba mươi rồi, không còn cái độ tuổi để gọi “cô gái”. Nhưng tôi biết dù đứng cách xa 50 thước: Cô chính là cô gái 100% của tôi. Khoảnh khắc trông thấy cô, lòng ngực tôi rung lên còn cổ họng thì khô khốc như sa mạc vậy.

Có lẽ bạn sẽ có gu phụ nữ riêng – mắt cá chân nhỏ, hoặc đôi mắt to tròn, hoặc những ngón tay thanh mảnh, hoặc bạn bị những cô gái thong thả trong mỗi bữa ăn thu hút. Và chính tôi cũng có tiêu chuẩn riêng cho mình chứ. Đôi khi ở nhà hàng, tôi sẽ không tự chủ nhìn ngắm cô gái ở bàn đối diện chỉ vì tôi thích chiếc mũi của cô.

Nhưng không ai có thể khẳng định chắc chắn rằng cô gái 100% hoàn hảo của họ sẽ giống hệt với hình mẫu lý tưởng mà họ đã hình dung ra. Mặc dù tôi thích mũi, tôi không thể nhớ hình dáng chiếc mũi của cô – hoặc thậm chí là việc cô có mũi hay không. Tất cả những gì tôi có thể nhớ chắc chắn là cô không phải là một người đẹp tuyệt vời. Thật kỳ lạ.

“Hôm qua trên đường tớ đã bắt gặp cô gái trăm phần trăm của mình” Tôi kể với một gã.

“Thế à?” hắn nói “Đẹp lắm phải không?”

“Không hẳn.”

“Nhưng hợp gu cậu đúng chứ, rồi sao nữa nào?”

“Tớ không biết. Tớ dường như không nhớ bất cứ điều gì về cô ấy – kể cả là đôi mắt hay kích cỡ ngực”

“Lạ thật đấy.”

“Đúng vậy, lạ thật.”

“Dù sao thì,” Hắn nói, khuôn mặt lộ rõ vẻ chán chường, “Cậu đã làm gì? Tiến lại bắt chuyện? Đuổi theo cô ta?”

“À không, chỉ đi ngang qua vậy thôi.”

Cô đi từ Đông sang Tây. Còn tôi đi từ Tây Sang Đông. Đó là một ngày tháng tư đẹp trời.

Ước gì tôi có thể trò chuyện với cô. Dù chỉ trong 30 phút cũng đủ rồi. Tôi sẽ hỏi cô về cuộc đời của cô, kể cho cô nghe về cuộc đời của tôi – và trên hết – điều tôi thật sự muốn làm – giải thích cho cô về sự phức tạp của số phận đã đưa đẩy chúng tôi gặp nhau trên con phố nhỏ ở Harajuku vào một buổi sáng tháng tư đẹp trời năm 1981. Nó sẽ là thứ tràn đầy những bí mật ấm áp, hệt như chiếc đồng hồ cổ được chế tạo trong thời đại hoà bình.

Sau buổi trò chuyện, chúng tôi sẽ đi đâu đó ăn trưa, hoặc có thể xem một bộ phim của Woody Allen, ghé qua quán bar của khách sạn để uống Cocktail. Nếu may mắn hơn nữa, chúng tôi sẽ quấn lấy nhau trên giường.

Tim tôi đập liên hồi trước viễn cảnh đó.

Bây giờ chúng tôi chỉ còn cách nhau 10 thước.

Làm sao để tiếp cận cô đây? Tôi nên nói gì bây giờ?

“Chào buổi sáng, thưa cô, cô có thể dành ra nửa tiếng để trò chuyện cùng tôi được không?”

Ngớ ngẩn quá. Tôi sẽ trông như một tay bán hàng đa cấp.

“Xin lỗi, cô có biết cửa hàng giặt ủi nào mở xuyên đêm quanh đây không?”

Không, nó cũng rất lố bịch. Tôi không mang theo túi đồ nào cả. Ai sẽ tin được cơ chứ?

Có thể, việc đi thẳng vào vấn đề sẽ hiệu quả bất ngờ: “Chào buổi sáng. Cô là cô gái trăm phần trăm của tôi.”

Không, cô sẽ không thể nào tin điều đó. Hoặc nếu có, cô cũng có thể không muốn nói chuyện với tôi. Xin lỗi anh, cô nói, có thể tôi là cô gái trăm phần trăm của anh, nhưng anh không phải là chàng trai trăm phần trăm của tôi. Điều đó có thể xảy ra. Và nếu phải đối diện với tình huống ấy, tôi sẽ tan thành trăm mảnh. Tôi sẽ không bao giờ tỉnh lại sau cú sốc. Tôi đã ba mươi hai tuổi, tôi đã già rồi.

Chúng tôi đi ngang qua nhau phía trước cửa hàng bán hoa. Tôi có thể cảm thấy làn không khí nhỏ ấm áp mơn trớn da thịt mình. Mặt đường ướt đẫm, và tôi ngửi thấy mùi hương của hoa hồng. Tôi vẫn chưa thể bắt chuyện với cô. Cô mặc một chiếc áo pull trắng, cầm bên tay phải chiếc phong bì trắng còn thiếu tem. Vậy là cô đã viết thư cho ai đó, chắc là cô đã thức suốt đêm để viết, trông cô mệt mỏi lắm. Có lẽ chiếc phong bì này còn chứa đựng bí mật nào đó của nàng.

Tôi bước thêm vài bước rồi quay lại: Cô đã lạc mất vào trong đám đông.

Bây giờ thì tôi đã biết chính xác mình cần nói gì với cô. Tuy nhiên, nó vẫn là một cách bắt chuyện rất dài dòng, quá dài để tôi có thể nói một cách đàng hoàng. Những ý tưởng tôi đưa ra thường không thực tế lắm.

À, như thế này đây. Nó sẽ bắt đầu bằng “Ngày xửa ngày xưa” và kết thúc bằng “Một câu chuyện thật buồn nhỉ?”

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai và một cô gái nọ. Chàng trai 18 còn cô gái thì 16. Họ không có ngoại hình nổi bật. Họ chỉ là những con người bình thường và cô đơn, giống như những người khác. Nhưng từ tận đáy lòng, họ tin rằng ở một nơi nào đó trên trái đất, sẽ tồn tại cô gái trăm phần trăm và chàng trai trăm phần trăm dành cho họ. Đúng vậy đấy, họ tin vào phép màu. Và phép màu đó thật sự xảy ra.

Hôm ấy cả hai gặp nhau ở góc phố.

“Thật tuyệt vời”, chàng trai nói. “Anh đã tìm em suốt cuộc đời. Có thể em không tin điều này, nhưng em là cô gái trăm phần trăm của anh.”

“Còn anh,” Cô gái nói với chàng trai, “là chàng trai trăm phần trăm của em, chính xác tới từng chi tiết mà em đã từng mơ tưởng. Cứ như là một giấc mơ vậy.”

Họ ngồi xuống ghế đá ở công viên, tay trong tay, và trò chuyện với nhau hàng giờ. Họ không còn cô đơn nữa. Họ đã tìm thấy nửa kia 100% của mình. Vừa hay, họ cũng được người kia tìm thấy. Đó là phép màu, phép màu của vũ trụ.

Tuy vậy, trong lúc cả hai đang mải mê trò chuyện, một chút nhỏ nhoi hoài nghi đã bắt rễ trong lòng họ. Có thật sự ổn không khi giấc mơ trở thành hiện thực quá dễ dàng?”

Và thế là, chàng trai nói với cô gái: “Hãy thử thách tình cảm của chúng ta, chỉ một lần thôi. Nếu chúng ta quả thật là trăm phần trăm dành cho nhau, định mệnh sẽ ràng buộc chúng ta lại. Thế thì dù có chuyện gì xảy ra, một ngày nào đó, một nơi nào đó, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Và khi điều đó xảy ra, ta sẽ biết rằng ta hoàn toàn dành cho nhau. Ta sẽ cưới ngay. Em nghĩ sao?”

“Em đồng ý,” Cô gái nói, “Đó chính xác là điều mà ta nên làm.”

Và thế là họ từ biệt nhau, cô gái về phía đông, còn chàng trai về phía tây.

Thử thách mà họ đặt ra hoàn toàn không cần thiết tí nào. Họ không bao giờ nên làm điều đấy, bởi họ thật sự và chính xác là trăm phần trăm dành cho nhau, cuộc gặp gỡ giữa họ là một điều kỳ diệu trong cuộc đời. Nhưng họ không biết được điều đó, họ còn trẻ ấy mà. Những cơn sóng lạnh lùng và thờ ơ của cuộc đời đã cuốn trôi họ ra xa.

Một mùa đông nọ, cả chàng trai và cô gái đều hứng chịu đợt cúm kinh khủng nhất, sau nhiều tuần đứng giữa lằn ranh của sống và chết, họ mất hết kí ức về những năm tháng trước đó. Khi cả hai tỉnh dậy, đầu óc họ trống không như ống heo đựng tiền của D. H. Lawrence thời còn trẻ.

Họ đều là những người thông minh và quyết tâm, thông qua những nỗ lực không ngừng nghỉ của mình, họ đã một lần nữa có được kiến thức và cảm xúc để trở lại xã hội. May mắn thay, họ đã trở thành những công dân thật sự gương mẫu, biết cách di chuyển giữa các tuyến tàu, có khả năng gửi một lá thư chuyển phát đặc biệt tại bưu điện. Thật vậy, họ cũng yêu đương, đôi khi là với những người 75% hoặc thậm chí 85%.

Thời gian trôi qua thật nhanh; thoáng chốc chàng trai đã 32, cô gái thì đã 30.

Một buổi sáng tháng tư đẹp trời, trong lúc tìm mua ly cà phê để bắt đầu ngày mới, chàng trai đi từ phía tây sang đông, trong khi cô gái định gửi một lá thư chuyển phát đặc biệt, đang bước từ phía đông sang tây. Cả hai đều cùng bước trên con phố nhỏ ở Harajuku của Tokyo. Họ đi ngang qua nhau ở giữa đường. Tia sáng yếu ớt của những ký ức đã mất loé lên ngắn ngủi. Trái tim họ đập rộn ràng. Và họ đều biết:

Cô ấy là cô gái trăm phần trăm của tôi

Anh ấy là chàng trai trăm phần trăm của tôi

Nhưng luồng ánh sáng của ký ức đã quá yếu ớt, và suy nghĩ của họ không còn sáng sủa được như 14 năm trước. Không nói lời nào, họ bước qua nhau, biến mất vào trong đám đông. Mãi mãi.

Một câu chuyện thật buồn nhỉ?

Đúng vậy, lẽ ra tôi nên nói với cô như thế.


Tác phẩm gốc: truyện ngắn On Seeing the 100% Perfect Girl on One Beautiful April (Haruki Murakami)

Nguồn dịch: https://www.youmightfindyourself.com/…/on-seeing-the…