Buổi thảo luận về thuyết hiện sinh của Jean-Paul Sartre trong tác phẩm “Thuyết hiện sinh là một thuyết nhân bản” đã tạo nên một không gian bàn luận sôi nổi, nơi chúng ta đã xem xét nhiều khía cạnh để trả lời cho câu hỏi đầu tiên: đâu là điểm hay và chưa tốt của lý thuyết này.

Một trong những điểm mạnh quan trọng của thuyết hiện sinh là sự tập trung vào chủ thể tính (subjectivity) và tự do tính (freedom) của con người. Chủ thể tính nhấn mạnh rằng con người có quyền ban phát ý nghĩa cho sự vật hiện tượng, sự vật lúc này không chỉ mang những giá trị khách quan vốn có mà luôn nhuốm màu tâm tư, tình cảm của con người, đúng như Nguyễn Du từng nói “Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu, người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?”. Tự do tính thể hiện qua lời khẳng định của Sartre rằng chúng ta không có một bản chất xác định sẵn có, vì vậy mà con người hoàn toàn tự do và buộc phải tự do để kiến tạo giá trị bản thân thông qua những quyết định và hành động của mình trong sự dấn thân trọn vẹn vào cuộc sống. Điều này làm nổi bật sự độc lập và sức mạnh của chủ thể (subject), tạo điều kiện cho sự sáng tạo và tự do tính (freedom).
Tuy nhiên, điều này cũng dẫn đến một hệ quả, đó là gánh nặng của tự do. Sartre khẳng định rằng con người bị kết án phải tự do và tự do này đi kèm với trách nhiệm lớn. Khả năng quyết định của chúng ta không chỉ là quyền lực mà còn là trách nhiệm, và mối liên kết này tạo ra một áp lực lớn. Hệ quả khác của tự do là lo âu và tuyệt vọng, những trạng thái tinh thần mà chúng ta phải đối mặt khi chấp nhận trách nhiệm của mình.

Câu hỏi thứ hai được đặt ra là liệu chúng ta có muốn trở thành con người hiện sinh hay không. Tại buổi thảo luận, người tham gia đã chia sẻ quan điểm cá nhân về việc này. Một số bạn nhìn nhận giá trị lớn của việc tự tạo ra ý nghĩa cuộc sống và có khả năng đối mặt với thách thức của tự do. Trong khi đó, cũng có bạn cảm thấy lo ngại về gánh nặng của trách nhiệm và lo âu, và cũng có bạn không chắc chắn liệu họ có thể đối mặt với sự không chắc chắn mà thuyết hiện sinh đặt ra, cụ thể là sự thiếu vắng những hướng dẫn về đạo đức và ý nghĩa của thế giới.
Cuộc thảo luận cũng nhấn mạnh độ dễ đọc của tác phẩm thông qua việc minh họa bằng nhiều ví dụ. Sartre, một nhà văn và triết gia, đã làm cho nội dung phức tạp trở nên dễ dàng cho người đọc không chuyên.
Bên cạnh chia sẻ về quá trình đọc sách của mình, host đã giới thiệu các tác phẩm khác về hiện sinh như “Tồn tại và Hư vô”, “Buồn nôn” “Ngôn từ” (Jean-Paul Sartre), “Người xa lạ” (Albert Camus), “Anh em nhà Karamazov”(Fyodor Dostoevsky), “Cái chết của Ivan Ilyich” (Lev Tolstoy), mở rộng nguồn tư liệu và khuyến khích người tham gia tự tìm hiểu. Hi vọng điều này sẽ giúp mọi người có cơ hội khám phá sâu hơn về thế giới của thuyết hiện sinh.
Tóm lại là, buổi thảo luận không chỉ tập trung vào việc hiểu về triết thuyết của Sartre mà còn mở rộng nguồn tư liệu và tạo điều kiện cho những suy ngẫm đa chiều về sự tự do, trách nhiệm và ý nghĩa cuộc sống.


